Review Động phòng hoa chúc sát vách

  • Truyện/Sách: Động phòng hoa chúc sát vách
  • Reviewer: Vân Anh
  • Thể loại:
  • Đánh giá: 9/10

Ba năm trước nếu bạn hỏi Bạc Băng muốn có một tình yêu như thế nào, vậy cô ấy sẽ kể cho bạn nghe về một tình yêu màu hồng, một tình yêu khiến bạn “muốn ngừng mà không được”. Và cô đã gặp được một chàng trai như thế. Anh là Diệp Chính Thần, là đàn anh cùng ngành y ở Osaka, nơi cô đang học nghiên cứu sinh. Rất nhiều người nói với cô anh đẹp trai đến xuất chúng, sức hút của anh ấy chính là không có từ nào có thể miêu tả hết được. Anh là con người có hai khí chất tưởng chừng khác hẳn nhau mà lại dung hòa đến kì lạ. Một công tử ăn chơi vô sỉ chính hiệu và một nghiên cứu sinh y học vô cùng nghiêm túc. Bạc Băng và Diệp Chính Thần ở cùng những người đồng hương khác tại một khu nhà trọ, hai căn phòng sát vách nhau nhìn ra cây anh đào đang thời điểm nở rộ, cũng tựa như tình cảm của họ vậy. Bạc Băng gọi anh một tiếng “sư huynh”, với Diệp Chính Thần, anh lại gọi cô một tiếng “nha đầu”. Xưng hô ấy cũng chẳng có gì là đặc biệt nhưng đối với Diệp Chính Thần cho đến giờ, Bạc Băng chính là ngoại lệ duy nhất của anh. Bạc Băng yêu Diệp Chính Thần, yêu anh tựa như con thiêu thân lao đầu vào lửa. Dẫu biết rằng nguy hiểm đấy, dẫu biết rằng chẳng có gì đảm bảo cho tình yêu của cô và anh nhưng cô vẫn không thể nào rời đi, càng không thể quay đầu. Diệp Chính Thần đối với cô là một tấm chân tình. Anh yêu cô, chẳng cần lý do, cũng chẳng quan tâm người khác sẽ cảm thấy thế nào. Yêu cô, được ở bên cô, nhìn cô cười, cùng cô ngắm hoa anh đào ngoài cửa sổ,…, có lẽ với cả anh và cô, đây là đoạn thời gian ngọt ngào nhất, là khoảng thời gian không thể quên của 2 người. Đoạn tình cảm ấy khiến hai người trầm luân để rồi muốn dừng cũng không thể dừng, muốn quên lại càng không thể! Nhưng tình cảm của hai người, bắt đầu từ lúc nào lại là trò chơi của ông trời? Ngay khi hai người đang hạnh phúc nhất, khi hai người đang có thời gian ngọt ngào nhất với nhau thì Bạc Băng phát hiện lâu nay anh luôn sắm vai kẻ lừa dối, và cô thì ngu ngốc lao vào cái lưới anh giăng ra như một điều hiển nhiên. Vậy mà cô vẫn cố chấp tin tưởng anh dẫu đã bao lần trái tim cô như vỡ tan. Chấp nhận vì anh mà quay lại mặc dù cô biết cô không thể yêu anh thêm một lần nào nữa. Nhưng sau những cố chấp của cô, sau những cố gắng của cô, lời bào chữa duy nhất mà anh đưa ra lại chỉ là vì những bí mật anh không có quyền nói, vì những trách nhiệm mà anh phải gánh vác. Nhưng chính vì muốn bảo vệ cho cô mà vô hình anh đã đẩy cô ra xa khỏi mình. Anh biết, anh không có quyền yêu một người con gái nào, bởi cuộc sống của anh không chỉ là của bản thân anh mà còn là của rất nhiều người khác. Anh cũng đã từng thử từ bỏ, nhưng rồi tất cả lại vỡ tan như bóng bóng xà phòng khi anh nghe tiếng cô khóc. Đến khi anh muốn giải thích, đến lúc anh nhận ra anh cần cô đến thế nào thì dù chỉ là 5’ của cô cũng là quá xa xỉ đối với anh. Bạc Băng về nước! Quyết định quên đi những ngày tháng có anh, quên đi những kỉ niệm cùng anh! Ba năm trôi qua, nếu hỏi Bạc Băng về tình yêu,có lẽ những gì còn lại trong cô là những mảng kí ức mà cô muốn trốn chạy. Cô yêu anh ấy, yêu đến mức không thể buông tay. Cô cũng từng cố quên, nhưng đâu dễ gì quên đi được mối tình đầu khiến bản thân khắc cốt ghi tâm. 3 năm sau, anh trở về. Nhưng là sự trở về muộn màng. Anh trở về vào lúc cô đã có vị hôn phu của mình. Trở về vào lúc cô đã khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh khôi. Anh biết cô đã có người đàn ông của mình, nhưng anh cũng biết tình yêu này đã khiến anh không thể quay đầu nữa rồi. Anh phải khiến cô quay về bên anh…. Đây là một trong những bộ truyện đầu tiên tôi đọc nên bộ này để lại trong tôi ấn tượng rất lớn. Về phần bản thân, tôi rất thích tính cách của Bạc Băng, đặc biệt là lúc mới bắt đầu. Sau những biến cố khiến một người phải chịu đau đớn suốt nhiều năm, đến nỗi nước mắt cũng không còn để rơi nữa, một người thì phải chịu chấp nhận nhìn người mình yêu rời đi, không cách nào giữ lại…,thì cuối cùng hai người cũng có một kết thúc tốt đẹp. Tình yêu ấy tựa như cây hoa anh đào năm nào, dẫu thời gian có đi qua, có khiến cho những cánh anh đào rơi rụng, cũng không thể ngăn mùa xuân trở lại. Những biến cố ấy càng khiến họ trân trọng tình yêu của mình hơn, nắm tay nhau trùng phùng đi đến nơi thiên trường địa cửu.

Google+ Pinterest LinkedIn Tumblr +

Leave A Reply