Review Em về cùng ngày nắng

  • Truyện/Sách: Em về cùng ngày nắng
  • Reviewer: Vân Anh
  • Thể loại:
  • Đánh giá: 8/10

“Cô buông tay anh đi về miền nắng, để lại trong tim anh một vết hằn không xóa nổi với thời gian.

Người ta nói thời gian là liều thuốc giảm đau hữu hiệu cho những mất mát, người ta nói thôi miên có thể giúp con người quên đi nỗi đau, nhưng đến nỗi đau có cô hiện hữu anh cũng không giữ được thì anh còn lại gì.

‘Em về cùng ngày nắng’ – khúc hát thanh xuân viết cho người dành cả đời để yêu một người.

Yêu là yêu cho đến chết.” – Trích lời editor

Mình sa hố truyện này sau khi nhìn thấy thể loại là thanh xuân vườn trường, ngọt ngào, và quan trọng là nó HE nên mình vội vàng đọc ngay. Dù có hơi ngại chút trọng sinh vì mình trước giờ rất kén thể loại này nhưng không truyện này là ngoại lệ, sau khi đọc xong văn án truyện và lời của editor thì mình đã quyết định đọc ngay không chần chừ gì nữa.

Truyện trọng sinh này motif cũng khá là mới, nếu như truyện bình thường chỉ có một trong hai nhân vật chính quay về sau lúc chết đi còn truyện này, cả hai nhân vật chính đều quay ở hai thời điểm khác nhau. Nữ chính quay về ở phần đầu truyện còn nam chính quay về ở nửa sau truyện. Dù quay về nhưng nữ chính lại không mang theo tình cảm của mình với nam chính từ kiếp trước, mà đó chỉ là những mảnh ghép kí ức mơ hồ, cô nhớ mình đã chết trong vòng tay nam chính vì đã đỡ cho anh một nhát dao nên kiếp này cô cố tình tránh xa anh. Còn nam chính dù là kiếp trước hay kiếp này, tình cảm của anh đều nhất kiến chung tình,yêu nữ chính từ cái nhìn đầu tiên. Mình rất ngưỡng mộ tình cảm này của nam chính. Trong chương cuối truyện, có đoạn nam chính đã nói rằng:

“Có lẽ Ninh Trăn vĩnh viễn không bao giờ biết, cái cảm giác vừa gặp đã điên đảo khi lần đầu tiên nhìn thấy cô năm mười bảy tuổi ở kiếp trước.
Anh chơi game suốt đêm, nằm sấp trên bàn ngủ thiêm thiếp, nghe thấy âm thanh mềm mại, dịu dàng của thiếu nữ, anh ngẩng đầu lên khỏi khuỷu tay, chỉ một ánh nhìn, trái tim đã rơi nhịp đập điên loạn. Suýt nữa anh cho rằng đây là giấc mộng hoang đường trong cơn mơ thức tỉnh.
Thiếu nữ đứng trên bục giảng, gò má ửng hồng, nhẹ nhàng nói:
” Hy vọng được học chung với các bạn thật vui vẻ”
Anh say người sau đó vỗ tay cũng những người khác.
Hành động ngớ ngẩn mà cả đời anh chỉ làm duy nhất một lần.
Này, Ninh Trăn
Hoan nghênh em bước vào sinh mệnh của anh”.

Kiếp trước là thế, những tưởng kiếp này sau khi trọng sinh thay đổi một số chi tiết nhỏ, là Ninh Trăn có thể tránh xa được anh ra nhưng không. Tình cảm là thứ không thể nói trước được và nó là thứ duy nhất thủy chung, không bao giờ thay đổi ở cả hai kiếp người của cô. Cũng trong kiếp này anh lại lần nữa phải lòng cô khi bắt gặp ánh mắt của cô trọng tiệm mỳ nhìn anh, dù lúc ấy anh chẳng biết mặt mũi cô trông thế nào. Anh thuộc tuýp người hành động theo con tim, biết được con tim mình đã hướng về cô, anh không ngần ngại mình mặt dày vô sỉ theo đuổi cô, cô càng tránh xa anh càng cố gắng lại gần. Sau đây là chút trích đoạn về độ mặt dày của anh:
“Ninh Trăn, anh viết kiểm điểm rất lợi hại.” Anh cười mỉm, hiu hiu tự đắc: “Từ lớp ba đã bắt đầu viết, viết tới bây giờ cũng coi như học giả cao cấp.”
Ba chữ ‘Bản kiểm điểm’ to đùng nằm trên cùng. Bên dưới chỉ có một dòng cụt lủn —— ‘Tất cả đều là lỗi của Lục Chấp, Ninh Trăn vĩnh viễn không có lỗi.’
Và có đoạn lần đầu anh viết thư tình cho cô, anh chỉ viết 6 chữ “Ninh Trăn là của Lục Chấp” và viết một vạn lần tức là sáu vạn chữ hi vọng cô chỉ nói thích anh dù chỉ một chút thôi. Anh đã làm rất nhiều việc vì cô, mỗi việc anh làm đều khiến người ta thấy rất cảm động. Và anh còn nói : “Ninh Trăn sống một ngày, anh yêu cô một ngày. Nếu cô chết, trái tim anh cũng chết, làm sao còn có thể yêu một người nào khác.” Thế mới thấy được tình cảm anh dành cho cô mãnh liệt, đậm sâu đến nhường nào. Thậm chí đôi lúc còn thấy thương cho anh, lần đầu tiên theo đuổi con gái nhà người ta lại cứ bị người ta liên tục tránh né. Nhưng anh đâu biết được là cô có nỗi khổ riêng của mình.

Vì cô, anh từ một thiếu niên chơi bời, lêu lổng, nghiện thuốc lá, nghiện game trở nên nghiêm túc học hành và ở kiếp trước anh đã cố gắng để đến đại học B cùng cô và anh đã làm được. Càng yêu cô, anh càng dần tốt hơn, có thể nói sức mạnh của tình yêu khiến anh không có việc gì là không thể làm.

Còn Ninh Trăn, ở kiếp trước cô yêu anh, kiếp này cố tránh anh nhưng cô biết cô không tránh anh được cả đời, và quan trọng nhất là cô đã động tâm với anh rồi. Tuy cô là cô gái nhỏ bé, nhát gan nhưng khi đã yêu anh và biết được số phận kiếp trước của mình cô biết kiếp này cô phải bảo vệ anh. Cô chính là ánh sáng soi lối của cuộc đời anh, khiến cho anh đã tìm được lối đi riêng của mình tìm được cho mình mục đích sống trên đời

Xuyên suốt từ đấu đến cuối chỉ có sủng và sủng và hơi ngược một chút xíu xiu ở vài chương cuối thôi nhưng điều đó cũng không làm giảm độ ngọt, độ sủng của truyện xuống. Truyện nói về tình yêu của Ninh Trăn và Lục Chấp rất cảm động, rất đáng để bạn đọc thử một lần và mình sau khi đọc xong đã cho ngay vào list truyện yêu thích của mình.

Google+ Pinterest LinkedIn Tumblr +

Leave A Reply