Review Xin lỗi , em chỉ là con đĩ !

  • Truyện/Sách: Xin lỗi , em chỉ là con đĩ
  • Reviewer: Boon
  • Thể loại:
  • Đánh giá: 8/10

Nói qua một chút về Xin lỗi em chỉ là con đĩ, cảm xúc khi đọc xong gây ấn tượng cho tôi nhất chính là hình ảnh người con gái ấy, người con gái đứng dưới ánh mặt trời, nghiêng gương mặt bị nắng chiếu hồng nhưng lại vẫn bình yên như một làn gió thanh tân giữa trưa nồng oi ả. Người con gái ấy rất ít cười, nhưng mỗi khi cô ấy cười sẽ như bồ công anh bị gió thổi tan, bay nhẹ khắp nơi , cô gái ấy mang một cái tên rất ngọt ngào – Hạ Âu..
Thế nhưng lại không may , người đời gọi cô bằng một cái danh xưng rẻ mạt chính là “con đĩ”.
Nghe tiêu đề truyện chắc hẳn các bạn sẽ liên tưởng đến những bộ truyện đồi trụy , 18+ nhưng không tôi xin đính chính lại đây không phải là cuốn tiểu thuyết dâm loạn mà nó chỉ là một câu chuyện xúc động về lòng người sâu sắc.
Xin lỗi, em chỉ là con đĩ còn có cái tên khác là Em nấu tình yêu thành món canh, là câu chuyện kể về nữ chính Hạ Âu, một con đĩ bán thân vì đồng tiền. Và được nam chính Hà Niệm Bân bao nuôi

Hạ Âu là một cô gái thẳng thắn ngay từ lần đầu gặp Hà Niệm Bân cô đã không ngại ngùng hởi:

” Thưa ông, em có thể ngủ với ông không ? „
Tất nhiên Hà Niệm Bân rất bất ngờ nhưng anh vẫn đồng ý và cùng cô trải qua một đêm tình.
Tuy nhiên trước ánh mắt lưu luyến của Hạ Âu thì Niệm Bân không giữ cô ở lại qua đêm mà ngay sau khi xong việc đuổi cô đi ngay lập tức và trả 500 tệ dù cho hắn có hơi thấy hối hận nhưng hắn lại tự nhủ với lòng mình rằng :
“ Cô ta chỉ là con đĩ , một con điếm kì dị „
Thế nhưng Hạ Âu khi ra quyết định hỏi hắn tình một đêm cũng hoàn toàn không biết lí do là gì mà khiến cô chọn hắn trong số bao nhiêu đàn ông như vậy. Có lẽ vì xung quanh hắn không hề có cô gái nào chăng?
Hạ Âu đã từng nói với hắn rằng :
“ Dù là đĩ, cũng là người.”
Tôi không rõ cảm xúc khi đọc đến đây là gì? Nhưng tôi cứ cảm thấy xót xa, thương thay cho cô ấy.
Là một cô gái quá khổ, năm 13 tuổi cô đã bị chính khách hàng của mẹ bóp nát tuổi thơ, bị 9 người đàn ông thường xuyên làm nhục. Mà người mẹ đáng thương của cô không hay biết gì. Cô yêu thương mẹ, không muốn mẹ khổ thêm, nên đã cắn răng chịu đựng sự xỉ nhục như thế! Người con gái thế này đâu thể nào là một con đĩ đúng không ?

Những người đàn ông ý luôn coi khinh những người như cô, họ chỉ lấy cô làm thú tiêu khiển họ đâu biết rằng chính họ mới là kẻ đáng khinh nhất.
Trong cuộc đời cô, chỉ yêu sâu sắc một người đàn ông duy nhất Hà Niệm Bân, và hắn cũng bắt đầu có cảm tình với cô.
Vì yêu hắn nên cô cũng có suy nghĩ kết hôn cùng hắn nhưng đổi lại là gì ? Là một câu nói đập nát ước mơ sau này cho tương lai hạnh phúc của cô :
“Nếu em là một cô gái còn trinh tôi sẽ cưới em làm vợ nhưng xin lỗi, em chỉ là một con đĩ.”
Nghe câu ấy bạn có hiểu cảm xúc đau khổ tuyệt vọng đến nhường nào trong mắt của Hạ Âu không ? Cuộc sống của cô, cuộc sống của một con đĩ chỉ có thế thôi ư!

Rồi sau này khi cô phát hiện mình mang thai , cô đã phải dấu Hà Niệm Bân và ra đi trong im lặng chỉ vì sợ có thể đây không phải của hắn.
Cô cố gắng mọi sức giúp hắn thăng tiến, mặc bao nhiêu cay đắng tủi hờn, cô cũng đều cắn răng chịu đựng. Một tình yêu như vậy được mấy ai có.
Đau đớn thay hắn lại hiểu lầm cô, hắn lấy vợ và có một cô con gái. Cô càng không muốn phá hoại hạnh phúc gia đình anh cho nên dù biết đứa con là của anh cũng không nói cho anh biết.
Còn Hà Niệm Bân , thứ lỗi cho mình nói toẹt ra. Có thể nói đối với các bạn thì xuyên suốt bộ truyện này sẽ có cảm nghĩ là đây là tâm sự dằn vặt đau đớn của một chàng trai lỡ yêu một cô gái nhưng hiểu nhầm cô làm đĩ rồi ân hận cả đời rồi cái kết bla .. bla. Đấy là các bạn nghĩ thế thôi chứ riêng mình thì đéo :)) với mình cái cảm xúc chưa đọc truyện mới đọc văn án hoặc kể cả đọc xong rồi vẫn chính là hèn vl ạ :)) đây là một thằng hèn , một thằng có thói ích kỉ , đê tiện , đạo đức giả và cái thứ tình yêu của hắn dành cho Hạ Âu thật sự quá rẻ tiền và đáng khinh bỉ đấy ạ !
Tuy mình chuyên về viết ngược nhưng kể cả khi viết về Lý Thừa Ngân hay Phó Kính Thù thì tam quan của mình cũng không vỡ vụn như lần review này !
Khi đọc truyện các bạn hãy nhìn xem cái đạo đực giả rách nát của hắn đi :
– Tôi không bao giờ thích cô ta , chỉ vì cô ta làm đĩ. Đối với nghề điếm tôi không khinh thường cũng chẳng tôn trọng !
Nghe có ngang không ? Câu cuối hắn nói là thể hiện con người bình đẳng với nhau phải không ? Đéo phải :))
Hãy xem lần thứ hai hắn gặp Hạ Âu đi , dựa vào đâu ? Dựa vào cái gì mà hắn có thể dùng từ ngữ như vậy để lăng nhục cô ?
– Mẹ bố mày , mày làm đĩ cái gì ? Tao còn chưa gặp loại đĩ nào vừa xấu vừa mắt dậy như mày đâu ?
Rồi khi làm tình hắn mạnh bạo cô van xin hắn nhẹ một chút thì hắn nói :
– Vì em chỉ là một con đĩ ?
Ủa , có đạo lý lạ * như vậy hả ? Hắn khinh Hạ Âu là đĩ vậy còn hắn là cái đéo gì ?
Hắn tưởng hắn là thánh nam từ trời giáng xuống lên phải hi sinh tấm thân Ngọc ngà để cứu vớt chúng sinh hay gì ??
Chính hắn cũng ăn ngủ với nhiều người thì lấy tư cách gì để trào phúng cô ? Hắn chỉ hơn cô ở chỗ hắn có gia đình trọn vẹn , hơn cô ở chỗ gia cảnh không bần hàn , hơn cô ở chỗ không có người mẹ làm đĩ. Có phải không !
Có một số bạn hỏi là hắn có yêu cô không thì mình xin phép trả lời mấy bạn luôn là hắn chưa bao giờ yêu cô , từ đầu đến cuối hắn có bao giờ nghĩ đến cô chưa ? Hay là hắn chỉ nghĩ đến bản thân của hắn , chỉ nghĩ đến cảm xúc của hắn. Nói đến đây chắc chắn là mình sẽ bị ăn chửi nhưng mà các bạn có để ý nếu hắn yêu cô thì hắn lỡ lòng miệt thị cô sao ? Nếu hắn yêu cô suốt hai năm bên nhau tại sao hắn không chủ động tìm lý do cô u buồn ? Nếu hắn yêu cô hắn có tự tìm hiểu lý do cô tự gọi bản thân mình là đĩ chưa ?

Khi cô thổ lộ cô từng bị cưỡng hiếp bởi 9 tên khốn, Hạ Âu tưởng rằng hắn sẽ cảm thấy đau xót và sẽ càng yêu thương trân trọng, che chở cô hơn.
Nhưng không, cảm giác của hắn chính là :
“Tôi nhìn người con gái ngồi trước mặt tôi, người không phải là đĩ nhưng thật ra lại là đĩ. Tôi muốn giết người, chém chết tất cả đàn ông đã bức nhục Hạ Âu, chém chết cả Hạ Âu. Nhưng mà tôi yêu cô ấy. Tôi nhượng bộ. Cô ấy đã chịu đựng đủ rồi.”

Ôi hẳn là yêu, hẳn là nhượng bộ. Hạ Âu chả làm gì sai cả, thân thể cô là của cô, cô muốn ngủ với ai là quyền của cô, chưa kể cô còn là nạn nhân bị rape.
Cô tin tưởng hắn, tự cầm dao rạch vết thương lòng cho hắn xem, nhưng hắn không những không đồng cảm, mà vẫn gọi cô là đĩ , là muốn chém chết cô. Đó gọi là tình yêu sao quý báu của hắn dành cho cô sao ?
Vậy thì thứ tình yêu ba đồng của hắn thật sự khiến tôi ghê tởm đấy :))
Mặc dù hắn tự nhủ là hắn yêu cô đấy, thế nhưng trong thâm tâm, hắn luôn khinh miệt cô , hắn có bao giờ tôn trọng cô đâu , hắn cảm thấy thiệt thòi uất ức cho bản thân nhưng cũng thấy chính mình thật rộng lượng và vĩ đại khi bỏ qua tất cả để “yêu” một con đĩ như cô. Cho nên “tình yêu” của hắn dành cho cô là sự ban phát với thái độ trịch thượng của kẻ ban ơn.
Trong tiềm thức, hắn cảm thấy cô dơ bẩn thấp kém nên luôn cho phép bản thân quyền được mắng nhiếc hạ nhục cô.
“ – Sư bố cô, ngu như lợn! Ướt thì làm được gì, tất nhiên là khăn khô!
– Nhanh lên, Tiên sư cô, cô còn ngồi trang điểm à? „
Cái từ yêu của hắn chính là buông lời tàn nhẫn sỉ nhục :
“ Xin lỗi, em chỉ là con đĩ „
Khi cô cầu xin hắn lấy cô, dẫn cô đi thật xa.
Có khó gì một lời từ chối rằng :
“ Xin lỗi, anh không còn yêu em nữa”
Hoặc là :
“Anh đã có bạn gái rồi”
Vậy mà tại sao hắn nỡ xát muối vào lòng cô?
Lẽ nào hắn không biết câu nói đó có lực sát thương kinh khủng như thế nào với người khác, đặc biệt là xuất phát từ người mà họ yêu.
Tất nhiên là hắn phải biết chứ, hắn có bị khùng hay đầu óc có thần kinh bị hỏng đâu mà không biết, nhưng hắn vẫn lựa chọn làm thế với cô.

Đơn giản là hắn coi trọng cái tôi của hắn, hắn cảm thấy bị phản bội khi cô rời bỏ hắn, cảm thấy lòng tự tôn đàn ông bị chà đạp nên hắn phải tổn thương cô, cho cô nếm mùi đau đớn nhục nhã để cân bằng tâm lý. Hắn lựa chọn không tin cô để có thể thoả mãn cảm giác sảng khoái khi trút được cơn giận bấy lâu.
Càng đáng khinh hơn là sau khi đâm dao vào tim cô, hắn còn khóc lóc thảm thiết như thể đau khổ oan ức lắm. Ôi buồn cười thay loại người có lớn mà đéo có khôn , não vứt cho chó ăn , có ai khiến hắn nói như vậy không ? Nếu mà ở Việt nam chắc chắn người ta có câu vừa ăn cắp lại vừa la làng đấy ạ !
Còn Tiểu Mãn , ôi thật thương hại cho cô ả !
Cô ta luôn lải nhải ở chỗ là “ Em còn Trinh „ cô ta cho rằng điều đó là tự hào qua cái màng trinh như vậy , cô ta vạch ra cho hắn xem rồi để hắn bình luận cho cô rằng :
“ Tiểu Mãn là cô gái tốt , Tiểu Mãn còn trinh „
Hắn là cái thứ gì khi quyết định lấy vợ còn trinh chứ ? Tại sao hắn không còn trinh mà đòi vợ hắn còn trinh ? Nếu có trinh thì chỉ có cúc hoa của hắn còn trinh thoii :))
Thật sự là sau khi đọc truyện của Tào Đình mình chắc chắn là sẽ không bao giờ dính đến chuyện của bà này nữa , tam quan như vỡ vụn , có thể nói truyện ngược khác có thể nặng hơn nhưng nó chắc chắn có logic còn của Tào Đình thì mình không thể đồng cảm được cách viết về phụ nữ lẫn tra nam truyện ngược như bà này , thật sự là cảm xúc nhân vật được miêu tả đến mức vặn vẹo thực sự đấy ạ !
– “ Nếu vậy , nếu em có 96.500 thì anh có cưới em không ? „
P.S : Người chỉ cho ta chút nắng ấm áp ! Ta vì người mà dang dở cả thanh xuân ❤️

Google+ Pinterest LinkedIn Tumblr +

Leave A Reply